Tôi có nên ngồi ngẫm nghĩvì sao một cô gái có học thức, ngoại hình ưa nhìn, kiếm tiền cũng giỏi lại bị mộtngười đàn ông tầm thường từ chối? Thật sự, lần đầu tiên trong, có người chê tôiđến mất mặt như thế.
Chào cả
nhà,
Càng
sống tôi mới biết ở đời sao lắm chuyện lạ đến khó tin. Trước đó tôi định không
chia sẻ rộng rãi chuyện này nhưng bạn tôi khuyên nên gửi bài viết sang diễn đàn
của các chị em khá rôm rả này để “rải truyền đơn” cho thiên hạ cùng cười vào
mặt anh – một con mèo mù lại chê cá rán. Anh từ chối tình cảm của tôi, thế thì
xin lỗi anh, anh chắc gì đã bằng một con người mẫu đi dòng xe hạng sang Audi là
tôi đây mà dám chê bai và từ chối tôi chứ?
Mọi
người đã nghe câu “sinh ra đã ngậm thìa bạc” chưa? Đó là tôi đấy. Tôi là con
gái một trong gia đình, nhà mặt phố, gia đình tôi làm kinh doanh. Từ bé tôi đã
“kém may mắn” vì không được bố chở đi hóng mát bằng xe máy. Và khi bạn bè sáng
sáng đạp xe đến trường hay chen chúc trên những chuyến xe buýt chật chội, ngột
ngạt và mùi người lẫn tạp thì tôi được chở đi bằng ô tô, mưa không tới mặt nắng
chẳng tới đầu.
Tôi
cũng đậu đại học với số điểm cao chót vót mà chẳng cần chạy điểm như nhiều đứa
bạn con nhà giàu khác. Ngoài ra, tôi còn biết làm hai, ba nghề tay trái cùng
lúc. Không hẳn vì tiền mà vì với tôi lao động là vinh quang. Với vẻ ngoài xinh
xắn của tôi, tôi đã được chú ý từ trung học, lên đại học thì làm người mẫu
nghiệp dư và đến nay vẫn thế.
Ngoài làm người mẫu, tôi còn
kinh doanh trên mạng, có một shop thời trang đẳng cấp và tự mở được một quán cà
phê (Ảnh minh họa)
Ngoài
làm người mẫu, tôi còn kinh doanh trên mạng, có một shop thời trang đẳng cấp và
tự mở được một quán cà phê. Những điều tôi làm trên đây đều chứng minh được
thực lực của tôi – một cô nàng tiểu thư đài các nhưng không quen lối sống chực
sẵn và quan trọng là tôi không ngắn não.
Sẽ có
nhiều ếch ngồi đáy giếng nghĩ là tôi quá “nổ”. Nhưng đấy chẳng qua vì cái bánh
gato trước mặt to quá đấy thôi. Là 8X đời cuối, tôi đã mua được em xe này với
giá 179.000 đô.
Những
người bạn của tôi cũng toàn đi xế xịn. Người thì đi Ferrari Italia, California,
Audi R8. Người thì lại chuộng Bentley GT, Rolls-Royce Phantom, Lamborghini
LP570-4 Superleggera. Người lại đi chiếc Ferrari F430 mui trần, Aston Martin
Rapide… Những “xế xịn” này đều có mức giá từ 12 -15 tỉ đồng cả, cá biệt có một
số chiếc còn xấp xỉ 20 tỷ đồng cơ đấy.
Tôi
luôn nhận thức được giá trị và tự hào về gia đình, bạn bè và những thành quả
lao động mà bản thân làm nên. Đừng nghĩ tôi kiêu ngạo, sang chảnh chỉ dành cho
những ai to xác rỗng đầu, còn tôi là người biết mình biết ta.
Trong
tình yêu cũng thế, tôi luôn là người ra luật và điều khiển cuộc chơi. Nhưng tôi
không hề sống buông thả và dễ dãi. Tôi yêu không nhiều, biết chọn người mà yêu.
Tôi nói “chọn” vì đàn ông có ý đồ đến với tôi không phải là ít. Tôi chưa nhìn
hì họ đã xiêu, tôi chưa yêu thì họ đã gục.
Từ khi
tôi lớn lên cho đến nay, duy chỉ có anh là người duy nhất từ chối tình cảm của
tôi. Chẳng biết tôi có nên xem đó là thất bại không? Bởi đây cũng là lần đầu
tiên tôi chủ động tỏ tình với một ai đó.
Thú thực,
tôi thấy hơi choáng vì anh trả lời quá thẳng quá nhanh và quá phũ: “Xin lỗi,
với anh, em chỉ là đứa con gái đi Audi R8″. Nhưng rồi sau đó tôi chỉ biết ngửa
mặt lên trời mà cười. Anh nghĩ anh là ai chứ? Có phải anh đang cố tình diễn hề
cho tôi xem không?
Tôi
không phải là một người con gái bình thường. Tôi giàu có, xinh đẹp và có năng
lực. Tôi không phải là hạng con gái chỉ biết khoe thân, ăn bám đại gia, học
hành chưa quá cấp 3 mà ảo tưởng vô biên về sức hút.
Tôi
không phải hạng giàu xổi học làm sang, ngồi uống trà đá ở nhà hàng 2 sao hay
mặc quần áo fake 1 đã vội vênh mặt với đời. Nhà tôi giàu có 3 họ, danh giá từ
ông bà đến cháu chắt. Trang sức tôi đeo, áo quần tôi mặc và tiền tôi bỏ ra để
chăm sóc cho em Audi của mình cộng lại đã hơn lương tháng nhiều người tự xưng
là doanh nhân.
Vậy cơ
sở nào mà anh từ chối tôi? Tôi tưởng khi được tôi ngỏ lời, anh phải ôm chầm lấy
tôi vì xúc động. Tôi đã phải hạ giá mình xuống để yêu anh, anh lại từ chối tôi
thẳng thừng. Cái giá hạ nhục và làm tôi mất mặt đắt lắm anh biết không?
Anh là
ai? Chỉ là một trong vô vàn thanh niên mới mở mắt tập tành kinh doanh và mới
thành công bước đầu mà đã ngạo mạn. Đúng là chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng.
Anh tự hào con số thu nhập anh làm ra, nhưng anh không biết tôi chỉ cần bớt mua
sắm đi vào bộ quần áo là đã có được số đó.
Tôi yêu anh, bạn bè tôi gọi anh
là mèo mù vớ cá rán, chuột sa chĩnh gạo. Có khi anh mù thật, chỉ có mù tịt mới
không nhận ra giá trị của tôi. Khi nghe tôi kể lại chuyện, bạn tôi còn chửi
rằng anh ngu. Bởi vì tôi bước chân ra khỏi nhà, đàn ông săn đón tôi tận ngõ.
Có lẽ
việc bây giờ tôi nên và cần làm là quên phắt đi một kẻ ảo tưởng và ngu ngốc là
anh. Tiếp theo là chống mắt lên xem sau này anh sẽ yêu cô gái như thế nào? Liệu
rồi anh có không ngừng so sánh tôi và cô ta hay không? Tôi cá là khi anh sáng
mắt ra một chút, anh sẽ day dứt và ân hận đến nỗi có ngày phải chạy đến quỳ
xuống chân tôi không chừng.
Hay
chăng tôi nên ngồi ngẫm nghĩ rằng vì sao một cô gái có học thức, ngoại hình ưa
nhìn, kiếm tiền cũng giỏi lại bị một người đàn ông tầm thường từ chối? Thật sự,
lần đầu tiên trong, có người chê tôi đến mất mặt như thế.


0 nhận xét:
Đăng nhận xét