Tôi đã từng nghĩ mình sẽ hạnh phúc đến phát điên khi chính thức
được trở thành vợ của anh. Tôi đã bỏ quá nhiều thời gian, công sức và cả niềm
hi vọng vào mối tình này. Nhưng sao giờ nhận kết quả, tôi không thấy nó ngọt
ngào?
Tôi – 27
tuổi, cái tuổi không phải già cũng chẳng hề trẻ của đời người con gái. Ở cái
tuổi này, tôi cần phải lập gia đình rồi. Thực ra, tôi đã nghĩ đến điều ấy từ
cách đây 2 năm, khi mà tôi đem lòng yêu anh. Nhưng điều đó không hề dễ dàng bởi
lẽ tôi yêu một người đàn ông có vợ.
Cần phải
nói rõ ràng rằng, chính anh là người đã chủ động tiếp cận tôi trước. Tôi hoàn
toàn không hề hay biết anh là người đàn ông có vợ. Khi đến bên tôi, anh ấy đóng
vai một gã đàn ông đang mải mê kiếm tìm hạnh phúc. Anh có một vẻ ngoài phong
trần, cách nói chuyện cuốn hút và hiểu đời, những điều đó đã khiến tôi yêu anh.
Chúng tôi đến bên nhau trong sự dối lừa của anh.
Phải tới
khi tôi mang bầu, giục cưới anh mới thừa nhận mình là người có vợ. Tôi sốc, hụt
hẫng và cảm thấy sợ hãi. Nhưng vì con, tôi không thể buông tay anh ra được.
Người đàn bà có thể chịu những thiệt thòi về mình nhưng khi đã làm mẹ họ luôn
sẵn sàng làm mọi thứ tốt nhất cho con mình, bao gồm cả việc phải làm tổn thương
người khác. Tôi đã ích kỉ như thế đấy.
Tôi hoàn
toàn không có lỗi, không cố tình xen vào cuộc hôn nhân của gia đình họ. Giờ anh
cần phải chịu trách nhiệm với cuộc đời tôi và đứa con. Tôi biết, anh có chút
tình cảm thật lòng với mình sau những tháng ngày gắn bó. Bởi thế mà anh đã
quyết định ly hôn với vợ để đến bên tôi. Thời điểm đó, tôi cho rằng đó là việc
anh nên làm và phải làm.
Vợ anh
tìm gặp tôi. Chị ấy nhẫn nhịn, khiêm nhường và là người biết cách sống. Chị
không làm đao to búa lớn lên vì chị hiểu tôi cũng chỉ là kẻ bị lừa gạt. Chị nói
sẽ nhường anh cho tôi nếu đó là điều mà tôi mong muốn. Vậy là tôi đã khẳng khái
nói với chị rằng: “Con em cần có bố, em cũng cần anh ấy, mong chị hãy hiểu”.
Chị ấy mỉm cười, chấp nhận và ra về.
Khoảng 2
tháng sau họ chính thức làm thủ tục ly hôn. Tôi cứ ngỡ mình sẽ hạnh phúc nhưng
khi anh tìm đến bên tôi trong trạng thái say mèm và nói rằng: “Anh ly hôn rồi
đấy, bao giờ thì mình cưới”, tôi có cảm giác trăm ngàn mũi dao đâm vào lồng
ngực mình. Tôi đã sai quá rồi. Có thể ban đầu tôi không phải là người có lỗi
nhưng khi tôi cố giành người đàn ông của một gia đình khác về tay mình thì tôi
đang mang tội.
Những
ngày qua tôi sống trong sự dằn vặt, đau đớn và cảm thấy xấu hổ. Con tôi sau này
sẽ nghĩ ra sao về mẹ nó khi tôi cố gắng phá hoại một gia đình khác để có bố cho
con mình? Chẳng thà tôi nói với con về cuộc tình lầm lạc của tôi và bố nó nhưng
tôi có đủ tư cách để con tự hào về mình còn hơn là cách này. Nhìn mẹ con chị ấy
thui thủi đi về, tôi nhận thấy mình khốn nạn vô cùng.
Giờ đây
anh đang gấp rút chuẩn bị đám cưới nhưng lòng tôi thì nguội lạnh. Đã mấy lần
tôi định nói anh rằng hãy dừng lại đi, anh quay về bên chị ấy đi nhưng tôi
không làm được. Tôi phá hoại gia đình họ, giờ lại muốn phá hoại cả cái mình đã
bất chấp mọi thứ để có được. Phải chăng, tôi không đáng được hạnh phúc? Tôi
phải làm gì bây giờ đây?
(ngocdung@...)

0 nhận xét:
Đăng nhận xét